Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

Niềng răng thay đổi cả số phận

Cái nắng buổi chiều hắt nhẹ lên khuôn mặt trắng sáng của Bảo Thy khiến cô phải giơ tay che mặt lại rồi bảo: "Mình chuyển chỗ ngồi đi chị, sợ nói chuyện một hồi xong ra khỏi quán mặt em bên đen bên trắng kỳ lắm!". Vừa thoạt nhìn hàm răng đang niềng của tôi, "cô nàng sợ nắng" này cười tủm tỉm: "Chị làm em nhớ lại ngày tháng còn niềng răng quá. Cố gắng đi chị, sau này tháo niềng ra, cảm giác như mình được sống lại".

Bảo Thy làm tôi tò mò về cuộc sống của chị trước khi niềng răng rồi đấy?
Hồi bé tôi học đàn, học hát ở trường Suối Nhạc. Sau đó, tôi cùng hai người bạn lập ra nhóm nhạc thiếu nhi chuyên hát cho các chương trình của HTV, VTV3 và cả gala của trường. Lúc đó, dù thích hát hò, ca múa, song tôi không tự tin lắm với nụ cười của mình. Tôi có hai cái răng khểnh khiến cho cả hàm không đều, khi đó anh rể từ Mỹ về động viên tôi đi niềng răng. Khi đeo niềng răng, tôi vẫn hát, đi diễn cùng các bạn trong nhóm, nhưng mặt tôi nghiêm chứ hầu như không cười.
Thời gian đó, tôi đau miệng không ăn được gì nên chỉ húp cháo, nhờ thế mà sau khi tháo niềng, vóc dáng tôi thon gọn hẳn, không tròn trĩnh như trước. Tôi niềng răng đúng một năm là tháo. Tôi nhớ ngày tháo niềng, tôi cứ đứng trước gương cười suốt vì cảm thấy từ đây mới có đủ tự tin để đối diện với cuộc sống của chính mình.
Sau ngày tháo niềng, số phận chị thay đổi thế nào? Nieng rang o dau tot nhat ha noi 
Năm đó tôi 18 tuổi và tự tin với ngoại hình của mình. Một lần tình cờ đi chơi game ở Diamond Plaza, tôi được mời đi casting quảng cáo, casting mẫu nào đều trúng hết vai chính. Nhiều hãng đã chọn tôi. Có hãng tôi không casting mà người ta tự tìm đến mời mình. Lúc đó, cát-xê chỉ khoảng 500 - 1.000 USD (hơn 10 - 20 triệu đồng hiện nay).
Làm sao chị bén duyên với ca hát như bây giờ?
Tôi không định tham gia ca hát vì học hết cấp ba, gia đình cho tôi đi du học. Lo xong hết giấy tờ, thủ tục rồi, một người bạn lấy hình tôi đăng ký tham gia cuộc thiMiss Audition và thông báo tôi lọt vào top 10. Ban tổ chức gọi điện mời tôi ra Hà Nội tham dự đêm chung kết, mọi chi phí họ lo hết. Đó là lần đầu tiên tôi được đi xa bằng máy bay. Đêm ấy, tôi biểu diễn hai ca khúc 10 Minutes và Please tell me why do tôi và anh Vương Khang từng thu âm chung để làm kỷ niệm trước khi tôi đi du học. Bất ngờ, sau cái đêm định mệnh ấy, tên tuổi tôi được hầu hết các bạn teen biết đến trên toàn quốc. Nó như giấc mơ vậy, tôi nghĩ đó là sự may mắn mà tôi có được.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét